999+ Stt xa nhà hay nhất

Bất kỳ người nào xa quê hương đều mang trong mình niềm mong mỏi hoàn hảo của tía má nơi đất khách quê người. Bởi nơi đây, là nơi chôn giấu biết bao kỉ niệm của tuổi thơ, tình mến thương của những người nhà yêu và đặc trưng là cảm giác ấm áp hoàn hảo nơi đây. Bữa nay, KienThucVui.vn xin san sớt tới các bạn 999+ Stt xa quê hay nhất, mời các bạn cùng theo dõi.

1. Nỗi nhớ nhà thỉnh thoảng có thể khiến bạn cảm thấy chìm đắm sau lúc chia tay. Thỉnh thoảng bạn chỉ chịu đựng và ăn nhiều kem trong vài ngày – mà sau đấy bạn cần phải đứng dậy.

2. Cha mẹ của bạn chuẩn bị làm mưa làm gió, làm mưa làm gió, chấp thuận bạn, mà họ ko muốn bạn ở ngoài trời xanh.

3. Mỗi lần tôi từ nhà lên Sài Gòn, tôi ko bao giờ nhìn thẳng vào mắt mẹ. Sợ tới phát khóc xả thân ôm chầm lấy mẹ, ko còn dũng cảm nói tiếp. Tôi luôn chào tạm biệt mẹ trong lòng nhẹ nhàng, kì vọng ko vì vậy nhưng mà mẹ buồn.

4. Tôi hồn xiêu phách lạc lúc tóc ko còn xanh, rồi chợt nhìn thấy: “Niềm vui phệ nhất đời con là được cùng mẹ ăn cơm, ngồi trong sân gạch ăn đĩa rau luộc mẹ ạ. Thu về ngay trong vườn. ”5. Hóa ra tình yêu của hồn quê chẳng phải chỉ mình tôi có, tự dưng cô đấy mê con tôm bé trong bát canh mẹ nấu.

6. Có thể hứa hẹn sẽ quên là cuối tháng sẽ về chơi mà ông bà hãy nhớ. Phụ nữ phệ tuổi ko cần con cháu hỗ trợ, chỉ cần được gặp con là vui rồi.

7. Có những ngày căng thẳng chỉ muốn lấy lại hơi! Có những ngày, mỏi mệt bạn chỉ muốn từ bỏ mọi thứ để nhận lại.

8. Mọi thứ luôn tiến về phía trước, chỉ có nhà, chào đón chúng ta.

9. Mỗi lần quay lại tôi đều ngóng chờ, mỗi lần đi lên tôi lại lười bước đi.

10. Cái Tết trước tiên xa tía má, các con chỉ nghĩ tới tía má ở nhà là tôi muốn khóc, mà tôi luôn tự cổ vũ mình phải làm việc cần cù vì ngày mai của các con, tôi nhớ các con lắm.

Cái Tết đầu tiên xa bố mẹ và con cái, chỉ nghĩ đến bố mẹ ở nhà thôi là tôi đã muốn khóc.

11. Cuộc sống. Vì ngày mai, tôi phải xa gia đình, xa người nhà. Hãy ngừng mọi cuộc vui với bằng hữu và tới 1 non sông khác, nơi mọi người đang kiếm tìm 1 ngày mai tốt đẹp hơn.

12. Dành cả tuổi thanh xuân của mình cho 1 nơi đầy hắc búa. Sau đấy, hiện giờ tôi cảm thấy mỏi mệt, tôi muốn từ bỏ tất cả mọi thứ để quay quay về.

13. Học đại học xa nhà, mỗi lần về quê đều quyết tâm kiếm thật nhiều tiền để rút ngắn thời kì vận động. Đại học xa nhà biết rằng lòng người yếu ớt nên chúng ta phải mạnh bạo, kiên trì. Đại học xa nhà thèm những bữa cơm quê, thèm 1 người than vãn, muốn được chiều chuộng, chiều chuộng.

14. Khi đấy, tôi từng nghĩ sẽ có ngày mình bỏ hết lề thói, ko người nào chở che, ngày nào cũng cơm cháo. Nhưng điều đấy ko quan trọng, bao lăm nỗi nhớ tôi đang trở thành nguồn cảm hứng để hoàn thiện bản thân.

15. Xa quê hương, mới biết ngã xuống phải đứng dậy 1 mình. Để đủ mạnh bạo để chịu đựng nghịch cảnh, đừng bao giờ cúi đầu trước 2 từ “thất bại”, đừng bao giờ cho phép mình đứng vững trước nghịch cảnh.

16. Xa nhà, chúng tôi càng trân trọng hơn khoảng thời kì được ở gần gia đình trong những ngày ngắn ngủi “bỏ công” về thăm quê. Mỗi chúng ta đều thông suốt hơn những lo âu, mến thương, lo âu của tía má …

17. Tôi buồn lúc thấy màu xám trên đầu cha, buồn lúc thấy nét mặt quạu quọ của mẹ … Giữa nhịp sống lập cập của thị thành, giống như bạn đang gặp rối rắm phệ. . nhanh lên. Chà, đấy chẳng phải là 1 gia đình ấm êm sao?

Tôi buồn khi thấy tóc bạc trên đầu cha, buồn khi thấy nét mặt cau có của mẹ.

18. Xa nhà mới biết ngã xuống phải tự đứng dậy 1 mình. Để đủ mạnh bạo để chịu đựng nghịch cảnh, đừng bao giờ cúi đầu trước 2 từ “thất bại”, đừng bao giờ cho phép mình đứng vững trước nghịch cảnh.

19. Bao 5 đợi Tết về quê! Tôi kì vọng sẽ tới tương tự mỗi 5 1 lần, và rồi 1 ngày nào đấy, chỉ có tía má tôi đón giao thừa. con gái yêu, ko còn cách nào khác ngoài việc đón chờ con! HÃY NHỚ tía má nhé, nếu con về sớm ngày nào ở nhà ăn Tết thì ngày đấy còn ý nghĩa hơn!

20. Ứng phó với những căng thẳng trong tình cảm, hiện giờ tôi ước mình có thể về nhà với tía má.

21. Tôi nhớ về tình mến thương vô điều kiện của tôi, tía má tôi đã giúp tôi vượt qua những gian nan tôi gây ra, thu dọn tàn dư của những thất bại của tôi. Hèn gì, họ rủ rỉ với tôi 1 câu: Về nhà ở với tía má đi, đi đâu ko có tiền, người ta ko nể mặt.

22. Đi ăn ở nước ngoài khó tía má ạ. Nhưng ko phấn đấu, tôi chỉ chẳng thể nói với tía má rằng tôi mỏi mệt. Con muốn về nhà mà xa quá tía má ạ.

23. Tôi nên làm gì? Tôi đích thực chỉ muốn ở nhà, chỉ muốn có 1 công tác dễ dãi, có được người chồng mến thương mà lại phải được gần tía má. Tôi khiếp sợ lúc phải xa tía má, trái tim tôi yếu ớt dù đã có người con trai của mình kế bên. Nhưng nếu con yêu 1 đứa ở xa kế bên mẹ thì sao?

24. Thành phố này lên đèn hàng nghìn ngôi nhà, mà ko có ánh đèn cho tôi.

Thành phố này thắp sáng hàng ngàn ngôi nhà, nhưng không có ánh sáng nào được thắp lên cho tôi

25. Người ta có nhiều nơi để tới, mà chỉ có 1 nơi để về.

26. Đúng là nhớ nhà, nhớ nhà, nhớ ông bà tía má nhưng mà khó nuốt trôi.

27. Con đường đi tới độc lập chẳng phải là trục đường. Cô đấy bị biến mất ở nhà, mẹ và cha biến mất, nhớ lại sự việc cùng nhau ăn thức ăn đầy bùn.

28. Thành phố này sôi động, mà trái tim tôi chỉ dành cho non sông của tôi.

29. Rồi bạn sẽ thấy rằng, thật may lúc nghe thấy giọng nói của nhà bạn sẽ khiến bạn muốn khóc.

30. Đi ăn ở nước ngoài khó tía má ạ. Nhưng nếu ko phấn đấu, tôi chẳng thể nói với bạn rằng tôi có nhẽ đang mỏi mệt. Con muốn về nhà mà xa quá tía má ạ.

31. Thỉnh thoảng chỉ nhìn vào phòng ăn cũng khiến tôi buồn.

32. Gia đình tuy ko sang giàu mà vẫn được chiều chuộng như công chúa. Hiện giờ lúc ko có tôi, tôi luôn muốn về nhà với họ, nhớ món sườn xào chua ngọt của bố, nhớ món cá kho của mẹ, món cơm rang của anh tôi, tôi nhớ nó mà nó ko bao giờ quay quay về, tôi muốn làm. nhiều tiền cho bố Mẹ ko còn buồn nữa.

33. Khi ko có anh, em ko tỏ ra buồn chán, thay vào đấy là sự mạnh bạo và độc lập. Giờ đây người lạ lẫm, nơi ở cũng đã xa, ngước nhìn bầu trời thỏa lòng mong nhớ quê nhà.

34. Tôi chưa bao giờ ân hận vì đã chọn học xa. Khi tôi trông thấy điều này, tôi phải về nhà. Được rồi. Đi xa có tức là tôi phải về nhà.

35. Mỗi lúc tôi mỏi mệt, buồn chán và chán nản, tôi phấn đấu đứng dậy, ăn uống, bản thân và tiếp diễn làm việc. Vì mẹ còn phải vì con nhưng mà chịu đựng rất nhiều thứ, chịu đựng đủ kiểu nên con phải phấn đấu, phấn đấu, phấn đấu mẹ nhé. Ít ra anh sẽ ko để cô âu sầu!

36. Trước đây tôi muốn tan học sớm và đi học xa, vui chơi để ko bị gọi về nhà. Giờ đi học ko như mình nghĩ, phải toan lo mọi thứ, cảm giác tủi thân lúc thấy mấy đứa bạn trong lớp may mắn được ở cùng gia đình. ở bên. Nhiều lúc tôi chỉ muốn hy sinh mọi thứ để về nhà, ăn cơm gia đình vì thèm cơm mẹ nấu, họ hàng xúm vào hàn ôn đủ thứ chuyện trên đời.

Trước đây tôi muốn học xong sớm để đi học xa, cho vui để khỏi bị gọi về nhà.

37. Nếu nhớ nhà, bạn chỉ cần 1 chiếc 3 lô để đựng áo quần, lên xe và ở lại vài tiếng rằng có thể về tới nhà. Ở nhà mẹ cho tôi ăn đầy đủ, cười bên mâm cơm và trông thấy người nhà yêu của tôi mỗi ngày. Khi trở về Sài Gòn, anh ta mang theo dưới tay gồm đồ ăn, thức uống và ma túy bình dân các loại.

38. Lạc quê nhớ món ăn quê. Đi du học cũng mất mát nhiều, mà mới nhìn thấy có nhiều thứ quan trọng và đáng trân trọng.

39. Khi còn nhỏ tôi từng nghĩ sẽ có ngày mình bỏ hết lề thói, ko bảo vệ, ngày nào cũng nấu cơm. Nhưng điều đấy ko quan trọng, bao lăm nỗi nhớ tôi đang trở thành nguồn cảm hứng để hoàn thiện bản thân.

40. Không có nơi nào như quê hương mỗi lúc Tết tới xuân về, ko món quà nào quý hơn chính cuộc đời cha sinh mẹ đẻ của chúng ta. Nhận ra Tết nhưng mà sống ở 1 vùng sâu vùng xa thật là độc thân.

41. Đương đầu với thương tổn tình cảm, điều nhưng mà tôi hết sức mong muốn khi này là trở lại bên tía má.
Trước đây lúc còn bé tôi đã nói điêu mẹ là đi với bằng hữu, hiện giờ phệ hơn tôi mời bạn đi chơi và nói rằng tôi có việc bận ở nhà. Sau lúc kiệt lực, hiện giờ tôi muốn trở về nhà, với mẹ tôi như tôi đã làm lúc tôi còn bé.

42. Con xa quê mới biết ko nơi nào bằng quê hương mẹ ơi! Tôi cảm thấy trẻ trung, vui mừng, rất lạc điệu. Nó ko giống như nhà ở đây. Mọi người bận bịu, mọi người đi làm, đi chơi, mọi người giành giật, giành giật nhau để có được thứ mình muốn. Tôi sợ, ko giống như ở nhà với mẹ. Ở nhà, tôi rất bận bịu với công tác, mà mẹ tôi ko bao giờ nói “bận” với các anh chị em của tôi. Mẹ, con muốn về nhà.

43. Mẹ! Thế giới bao la quá mẹ ơi! Khi tôi sống xa quê hương, tôi hiểu thế nào là độc thân. Tôi muốn ăn cơm mẹ nấu, tôi muốn cảm giác cả nhà quây quần bên nhau, cùng nhau ăn bữa cơm tối.

Mẹ ơi, thế giới rộng lớn quá

44. Mẹ ơi, toàn cầu thật bao la.
Có đi học xa mới biết mẹ thương con tới nhường nào. Quay lại ko muốn đi. Ở nhà với mẹ luôn là hoàn hảo nhất! Với những việc phệ bé, mẹ đều có thể tính liệu được!

45. Đêm giao thừa 1 mình với căn phòng trống, đối diện với 4 bức tường nhưng mà nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi.

46 Xa nhà thỉnh thoảng khiến bạn cảm thấy bất lực lúc tía má ốm đau chẳng thể bỏ mặc mọi thứ để chạy đi họ. Khi mỗi người chúng ta đi kiếm sống bằng những công tác đường dài, tía má chúng ta cũng mở đầu già đi. Chúng ta còn trẻ, còn nhiều thời kì, mà tía má thì lại rất ít. Thành ra, nếu bạn đang ở xa nhà, hãy dành thời kì gọi điện về cho gia đình và dành chút thời kì cho tía má để sau này chẳng phải ân hận.

Cảm ơn đã dành thời kì theo dõi bài viết 999+ Stt xa quê cực hay và đừng quên để lại bình luận bên dưới để góp ý cho bài viết này nhé.

.


Thông tin thêm về 999+ Stt xa nhà hay nhất

Bất kỳ người nào xa nhà cũng đều có 1 nỗi nhớ da diết về tía má quê hương nơi mình sinh ra. Bởi nơi đây, chôn dấu bao lăm kỉ niệm của tuổi trẻ thơ, sự mến thương của người nhà yêu và đặc trưng hơn là cái cảm giác ấm áp tới lạ kì ở nơi đây. Bữa nay, KienThucVui.vn xin san sớt đến các bạn 999+ Stt xa nhà hay nhất, mời các bạn theo dõi nhé. 1. Nhớ nhà có đôi khi giống như cảm giác đắm chìm sau lúc chia tay. Thỉnh thoảng bạn chỉ âu sầu và ăn quá nhiều kem trong vài ngày – mà sau đấy bạn cần phải đứng dậy. 2. Tía má chấp thuận gió mặc gió, mưa mặc mưa đón bạn trở về, chứ chẳng phải muốn trời quang mây tạnh tiễn bạn đi. 3. Mỗi lần từ nhà đi vào Sài Gòn lại ko bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Sợ sẽ òa khóc rồi xả thân ôm mẹ, rồi ko đủ dũng khí bước tiếp. Khi nào cũng tạm biệt mẹ rất qua quýt, kì vọng ko thành ra nhưng mà mẹ buồn. 4. Tôi có người bạn tâm giao lúc mái đầu ko còn xanh nữa mới chợt nhìn thấy: “Hạnh phúc phệ nhất của đời mình là được về ăn cơm cùng mẹ, ngồi trên sân gạch ăn đĩa rau luộc mẹ ngắt vội ngoài vườn”. Tôi lặng nghe tim mình đau nhói 1 cái. 5. Thì ra, cái thương nhớ hồn cốt quê kiểng đâu phải chỉ mình tôi mới có. Và chợt thương con tép riu trong bát canh mẹ nấu thưở nào. 6. Bạn có thể hứa hẹn rồi quên rằng cuối tháng về chơi, mà ông bà tía má thì nhớ. Những người già ko cần con cháu về đỡ đần mình, họ chỉ cần thấy chúng nó cho vui cửa vui nhà thôi. 7. Có những ngày, sức ép chỉ muốn nín thở! Có những ngày, mỏi mệt chỉ muốn từ bỏ tất cả để trở về. 8. Mọi thứ luôn trôi về phía trước, chỉ có nhà là vẫn ở lại phía sau, để đón ta trở về. 9. Mỗi lần trở lại là hào hứng mong chờ, mỗi lần lên lại bịn rịn ko nỡ rời xa. 10. Cái Tết trước tiên xa tía má xa các con chỉ nghĩ đến tía má các con ở nhà cũng muốn khóc rồi mà vẫn luôn tự cổ vũ bản thân mình phải phấn đấu vì tương lia của các con, nhớ các con rất nhiều. 11. Vì cuộc sống. Vì ngày mai nên con phải xa gia đình, xa người nhà. Từ bỏ mọi cuộc vui với bằng hữu tới nơi đất khách quê người mong kiếm tìm 1 ngày mai tốt đẹp hơn. 12. Giành cả tuổi thanh xuân để đi tới 1 nơi đầy trông gai. Để rồi giờ đây tôi cảm thấy mỏi mệt, muốn từ bỏ tất cả để trở về. 13. Đại học xa nhà mỗi lần về nhà là mỗi lần vật vã chỉ muốn nhanh chóng kiếm ra thật nhiều tiền để rút ngắn quãng thời kì vận động. Đại học xa nhà để biết được là lòng người tệ bạc để ta phải kiên trì mạnh bạo nhưng mà đương đầu. Đại học xa nhà là thèm cơm nhà nấu, thèm có người hay than phiền, thèm được nũng nịu và được nuông chiều. 14. Ngày đấy còn bé có bao giờ nghĩ rằng 1 mai mình sẽ từ bỏ mọi lề thói, ko còn được người nào bảo vệ, nấu cơm hằng ngày. Nhưng ko sao cả, bao lăm nỗi nhớ tôi hóa thành động lực tăng trưởng bản thân. 15. Xa nhà, ta biết phải tự mình đứng dậy lúc chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh bạo để kiên trì với những hắc búa, là ko bao giờ cúi đầu trước 2 từ “thất bại”, là ko bao giờ tự cho phép mình ngừng lại trước những gian nan. 16. Xa nhà, ta lại càng trân quý hơn những giờ khắc được ở gần gia đình mình trong những ngày ngắn ngủi “nhảy” xe về thăm quê. Mỗi chúng ta hiểu hơn những toan lo, những mến thương, những ân cần của tía má… 17. Ta xót xa hơn lúc trông thấy 1 sợi tóc bạc trên mái đầu cha, thấy buồn lòng hơn trước 1 nếp nhăn trên bộ mặt mẹ… Giữa những bon chen, thị phi của cuộc sống chốn đô thị như đang quá đỗi hấp tấp này, chốn ngừng chân thanh bình nhất không phải gia đình hay sao? 18. Xa nhà, ta biết phải tự mình đứng dậy lúc chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh bạo để kiên trì với những hắc búa, là ko bao giờ cúi đầu trước 2 từ “thất bại”, là ko bao giờ tự cho phép mình ngừng lại trước những gian nan. 19. Còn bao lăm 5 nữa để có thể chờ tới Tết về nhà! 1 5 chỉ mong tới 1 lần tương tự, rồi 1 ngày nào đấy, chỉ còn 3 mẹ đón giao thừa. Thân gái nhi nữ, ngoài cách chấp thuận thì ko còn cách nào khác! NHỚ 3 mẹ, sắp được về rồi, ngày nào còn ở nhà đón Tết ngày đấy sẽ ý nghĩa hạnh phúc nhiều hơn! 20. Đi qua những thương tổn về tình cảm, thứ tôi ước ao nhất hiện giờ chỉ dễ ợt là được trở về nhà với mẹ cha. 21. Nhớ lắm mến thương vô điều kiện, tía má hỗ trợ những gian nan tôi gây ra, họ thu dọn tàn tích thất bại của tôi. Dù như thế nào họ vẫn bảo nhỏ nhẹ với tôi 1 câu: Về ở với 3 mẹ đi con đừng đi đâu nữa hết, con ko tiền người ta ko tôn trọng con đâu. 22.  Nước ngoài cơm khó ăn lắm tía má ơi. Nhưng ngoài phấn đấu ra, con chẳng thể nào nói với bố me rằng con đang số đông kiệt lực. Con muốn về với mái ấm gia đình nhưg con xa quá rồi tía má ạ. 23. Con phải làm sao đây? Con căn bản chỉ muốn ở nhà, chỉ muốn có 1 công tác dễ ợt, có 1 người chồng thương con, nhưng mà phải gần 3 mẹ. Con sợ xa 3 mẹ, con yếu lòng dù kế bên đã có người con trai của mình. Nhưng nếu tương lai con đem lòng yêu đứa ở xa thì sao hở mẹ? 24. Thành phố này đèn hàng vạn ngôi nhà đang sáng, mà chẳng có ngọn đèn nào được bật vì tôi. 25. Con người ta có rất nhiều nơi để tới, mà chỉ có 1 chốn để trở lại. 26. Đúng là nhớ nhà, nhớ quê hương, nhớ tía má ông bà thôi nhưng mà ăn nuốt cũng khó trôi nữa. 27. Con đường tự lập đâu phải đễ đi. Nhớ nhà, nhớ mẹ cha, nhớ cảnh cùng nhau ăn cỗ lấm lem bùn sinh. 28. Thành phố này biết bao sôi động, mà lòng tôi mãi chỉ hướng về quê hương. 29. Rồi bạn sẽ phát xuất hiện, ngẫu nhiên nghe được giọng nói quê mình sẽ làm bạn muốn khóc tới nhường nào. 30. Nước ngoài cơm khó ăn lắm tía má ơi. Nhưng ngoài phấn đấu ra, con chẳng thể nào nói với tía má rằng con đang số đông kiệt lực. Con muốn về với mái ấm gia đình mà con đi xa quá ròi tía má ạ. 31. Thỉnh thoảng nhìn vào nhà người ta đang ăn cơm thôi cũng thấy động lòng. 32. Tuy gia đình ko sang giàu gì những vẫn được chiều như 1 công chúa. Hiện giờ đi xa khi nào cũng chỉ muốn về nhà với gia đình, nhớ món sườn xào chua ngọt của bố, nhớ cá kho của mẹ, cơm rang của em trai, nhớ lắm mà chẳng thể về, muốn làm thật nhiều tiền để tía má ko cùng cực nữa. 33. Khi đi xa con không phải tỏ ra rầu rĩ, thay vào đấy là sự mạnh bạo tự lập kia. Giờ đây người lạ, cảnh cũng xa, nhìn lên bầu trời thỏa nỗi nhớ quê nhà. 34. Chưa bao giờ tôi ân hận với chọn lọc đi học xa của mình. Khi tôi nhìn thấy rằng, minh phải về nhà. Đúng. Đi xa là để biết mình phải về nhà. 35. Là mỗi lần mệt, buồn và hụt hẫng tới mức nào, thì cũng ráng dậy nhưng mà ăn uống, bản thân, tiếp diễn làm việc. Vì mẹ còn phải hi sinh cho mình bao lăm thứ, khổ cực chịu đựng đủ điều, bản thân nhất mực phải phấn đấu, phấn đấu vì mình 1 thì phải phấn đấu vì mẹ mười. Chí ít sau này ko để mẹ chịu khổ nữa! 36. Khi trước chỉ mong mau chóng học xong để đi học xa thật xa, đi chơi cho sướng để ko bị gọi về. Tới khi đi học rồi chẳng như mình tưởng, thứ gì cũng phải tự lo, cảm giác tủi thân lúc nhìn mấy bạn cùng lớp nhà ở địa phương thật may mắn vì luôn có người thân kế bên. Thỉnh thoảng chỉ muốn bỏ hết để về nhà, ăn bữa cơm gia đình vì thèm cơm mẹ nấu, có người nhà quây quần kể mọi chuyện trên đời. 37. Là lúc cảm thấy nhớ nhà, chỉ độc nhất vô nhị 1 balo đựng áo quần, leo lên xe ngồi vài tiếng rằng đến nhà. Về nhà mẹ cho ăn ngập mặt, có ngôn ngữ cười trong mâm cơm, được trông thấy người mình mến thương mỗi ngày. Khi trở về với Sài Gòm lại tay xách nách mang, nào là thức ăn, đồ ăn vặt, những loại thuốc tầm thường các kiểu. 38. Nhớ nhà, nhớ những món ăn ở quê. Du học được và mất cũng nhiều, mà nhìn thấy có nhiều thứ đáng quý và những con người đáng trân trọng. 39. Ngày đấy còn bé có bao giờ nghĩ rằng 1 mai mình sẽ từ bỏ mọi thói quem, ko còn được người nào bảo vệ, nấu cơm hàng ngày. Nhưng ko sao cả, bao lăm nỗi nhớ tôi hóa thành động lực để tăng trưởng bản thân. 40. Không nơi nào bằng quê nhà mỗi lần Tết về, ko có món quà nào đáng trân trọng bằng sức khỏe của đấng sinh thành của chúng ta. Xác nhận Tết nhưng mà phải ở nơi xa xứ người thật là độc thân. 41. Đi qua những thương tổn về tình cảm, thứ tôi ước ao nhất hiện giờ chỉ dễ ợt là được trở về với mẹ cha. Ngày xưa, còn bé nói điêu mẹ để được đi choi với bạn, hiện giờ phệ bạn rủ đi chơi lại nói nhà có việc bận. Sau những mỏi mệt của cuộc sống, giờ đây chỉ muốn được trở về nhà, về bên mẹ như ngày còn nhỏ. 42. Khi sống xa nhà con mới biết ko đâu bằng nhà mình mẹ ạ! Con thấy mình bé nhỏ, chơi vơi, lạc điệu lắm. Ở đây ko như nhà mình. Người ta bận lắm, người ta bận đi làm, người ta bận đi chơi, người ta bận giành giật, bận đấu đá nhau để có được thứ mình muốn. Con sợ lắm, ở đây ko như ở nhà với mẹ. Ở nhà mình có thể bận việc, bận làm mà mẹ ko bao giờ nói “Mẹ bận” với chị em con. Mẹ, con muốn về nhà mình. 43. Mẹ ơi! Thế giới rộng lớn lắm mẹ ạ! Khi sống xa nhà con mới hiểu thế nào là độc thân. Con thèm được ăn cơm mẹ nấu, con thèm cái cảm giác cả nhà mình quây quần bên nhau, cùng ăn bữa cơm chiều. 44. Mẹ ơi Thế giới rộng lớn lắm mẹ ạ. Có đi học xa mới biết mẹ thương ta thế nào. Về rồi lại chẳng nỡ đi. Ở nhà với mẹ khi nào cũng sướng nhất! Vì điều phệ điều bé gì mẹ cũng lo được tất! 45. Đêm giao thừa 1 mình với căn phòng trống, giáp mặt với 4 bức tường, nước mắt vẫn đọng lại khóe mi. 46. Xa nhà là nhiều khi cảm thấy bất lực lúc tía má ốm đau chẳng thể bỏ mặc tất cả để chạy 1 mạch về bên để . Khi mỗi chúng ta đang rong ruổi kiếm tiền làm ăn xa thì tía má cũng mở đầu già đi. Chúng ta còn trẻ có nhiều thời kì mà thời kì của tía má ít lắm. Vậy nên nếu bạn ở xa hãy cần cù gọi điện hỏi thăm gia đình, giành nhiều thời kì cho tía má nhiều hơn để sau này chẳng phải hối tiếc. Cảm ơn các bạn đã dành thời kì theo dõi bài viết 999+ Stt xa nhà hay nhất và đừng quên để lại bình luận bên dưới để đóng góp quan điểm cho bài viết nhé. TagsSTT

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Stt #nhà #hay #nhất


  • Tổng hợp: Học Điện Tử Cơ Bản
  • #Stt #nhà #hay #nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button