Tập làm văn lớp 5: Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em (Dàn ý + 8 mẫu)

Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em mang đến dàn ý cụ thể, cùng 8 bài văn mẫu, giúp các em học trò lớp 5 có thêm nhiều vốn từ để kể chuyện hay hơn, sinh động hơn. Nhờ đấy, sẽ càng ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5.

Với 8 bài kể về kỉ niệm với thầy giáo, cô giáo của em trong bài viết dưới đây còn giúp các em củng cố kĩ năng kể chuyện, sẵn sàng thật tốt cho tiết học Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự tuần 27 – Tiếng Việt lớp 5 tập 2 trang 93. Ngoài ra, có thể tham khảo thêm bài Kể 1 câu chuyện về truyền thống tôn sư trọng đạo.

Đề bài: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em, qua đấy trình bày lòng hàm ơn của em với thầy cô – Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự, SGK Tiếng Việt 5 tập 2 trang 93.

Dàn ý Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của em

I. Mở bài

  • Giới thiệu về ngày đi học trước nhất đáng ghi nhớ.
  • Xúc cảm, ấn tượng chung

II. Thân bài

1. Chuẩn bị đến trường

  • Cảnh sắc tự nhiên, tâm cảnh (mô tả cảnh và mô tả nội tâm)
  • Chuẩn bị tới trường: Bút thước, sách vở, các đồ dùng khác
  • Trên đường đi đến trường: Cảnh vật, tâm cảnh, bè bạn

2. Đến trường

  • Cảnh ngôi trường: Cổng trường, sân trường, ko khí nô nức, đông vui
  • Lớp học: Phòng học mới, cô giáo, bè bạn, đồ dùng trong lớp.
  • Tâm cảnh, xúc cảm trước những điều mới lạ.

3. Sự việc gây ấn tượng

  • Cô giáo, 1 vài bạn trong lớp
  • Sự việc hoặc người bạn cùng bàn đáng ghi nhớ.
  • Bài học trước nhất

III. Kết bài

  • Ý nghĩa của trường lớp đối với tuổi thơ.
  • Ấn tượng, xúc cảm thâm thúy của bản thân, lời tự hứa hẹn

Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo của em

Kể về thầy giáo – Mẫu 1

Nếu có người nào hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt 5 5 học tiểu học của em là người nào?” Thì em sẽ ko ngại ngần nhưng giải đáp ngay: “Đấy là thầy Nha”. Người thầy giáo đã nhiệt tình bảo ban em 5 lớp 1. Và với em đấy cũng là người cha thứ 2 của mình.

Dù rằng bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm thâm thúy 5 em còn học lớp 1C của thầy thì chẳng thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa độc nhất vô nhị viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dầu thầy hết dạ bảo ban nhưng các ngón tay của em cứ nhất thiết ko chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và khi nào cũng lệch lạc như bị người nào nện 1 cây gậy vào. Đấy vậy nhưng bàn tay trái tuy ko có người nào bảo ban cả cơ mà viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. 1 hôm, lúc đến giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em khi đó lúc thấy thầy ra ngoài lớp nghe dế yêu. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vã đổi sang viết tay trái. Tới cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em bồn chồn đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:

– Bữa nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự văn minh vượt trội đó.

Rồi thầy quay xuống lớp kêu béo:

– Để mừng sự văn minh của bạn, các em cho 1 tràng pháo tay nào!

Nhìn sự mừng rỡ ko 1 chút nghi ngại trong đôi mắt thầy nhưng trong lòng em thấy hổ hang hết sức. Tối hôm đấy, em trăn trở ko ngủ. Tới sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thực với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em ko đủ dũng cảm để nói ra sự thực với tất cả các bạn và thầy. Mãi tới khi tan trường, lúc các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:

– Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.

Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:

– Thăng em, em có chuyện gì thế?

Nghe thầy hỏi, mặc dầu đã sẵn sàng kĩ cho giờ khắc này nhưng mà em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ngắc ngứ mãi, em mới nói được 1 câu:

– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày bữa qua em…

– Chuyện ngày bữa qua nó làm sao?

Em bật khóc:

– Thưa thầy, bữa qua em đã nói điêu thầy. Bài tập viết đấy không hề do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy nhưng đấy là thành tựu của … bàn tay trái ạ.

Nghe em nói, gương mặt thầy lộ vẻ buồn chán và hơi bức xúc, nhưng mà chỉ 1 lát sau, gương mặt đó là trở về vẻ hiền lành. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:

– Nín đi, đàn ông nhưng khóc nhè thì xấu lắm đó. Chuyện lỗi lầm người nào chẳng có 1 lần mắc phải. Nhưng quan trọng là người đấy có biết nhận lỗi như em hay ko? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ dở, nhưng mà lần sau ko được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.

Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa hẹn với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm túc để ko phụ lòng thầy.

Bấy giờ, lúc đã rời xa mái trường tiểu học kính yêu, thời kì có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo 5 tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em tới suốt cuộc đời.

Kể về thầy giáo – Mẫu 2

Trong tuổi thơ của mỗi người, người nào cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong sự ghi nhớ của chúng ta. Riêng tôi có 1 kỉ niệm nhưng tôi ko bao giờ quên, kỉ niệm thâm thúy về 1 người thầy đáng kính của tôi.

5 đó, lúc tôi còn học lớp 1, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nhiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp 1, ngưỡng cửa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.

Ngày trọng đại đó, ngày tôi ko bao giờ quên. Sau buổi lễ khai trường, tất cả các học trò đều bước vào lớp học của mình để học buổi học trước nhất và gặp mặt giáo viên chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời kì học tiểu học.

Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhảu và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã trung niên, tóc thầy cũng đã điểm bạc, gương mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục 5 long đong với học trò. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi yên lặng và thầy nói: Chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhõm, khiến cho những nghĩ suy trong đầu tôi về 1 người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.

Sau lúc ra mắt chúng tôi, thầy mở đầu dạy cho chúng tôi những bài học trước nhất nhưng cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ trước nhất, tôi nhìn thấy bàn tay thầy run run lúc viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham dự trận đánh tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đấy. Sau lúc viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ ko, 1 vài bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên ko thấy liền được thầy chỗ khác cho thích hợp. Trong buổi học thầy tới tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ ko hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của 1 vài bạn đã làm xôn xao khắp sân trường. Buổi học trước nhất đã hoàn thành tương tự đấy, thầy đã để lại cho tôi những nghĩ suy về 1 người thầy mẫu mực.

Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những trò chơi dân gian cộng với chúng tôi, nhìn gương mặt thầy khi đó thật dễ thương, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác gương mặt thầy rất giống gương mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất tính từ lúc tôi còn bé, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ tới ông, nhớ tới cảnh chơi đùa của 2 ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Khi đấy có 1 bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi lúc buồn hiện về, tôi bỗng khóc béo lên, ko sao có thể kềm chế được. Thì ra đấy chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy san sớt với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, thu được sự xoa dịu của thầy, tôi càng khóc béo hơn. Sau hôm đấy tôi cảm thấy được thầy ân cần nhiều hơn.

Vào 1 hôm, do tôi ko học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy ko ra chơi với các bạn như mọi lúc, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói: “Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng mà em là lớp trưởng nên phải kiểu mẫu cho các bạn noi theo…. thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy khi đấy nhưng trong lòng cảm thấy hối lỗi hết sức, ăn năn vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa hẹn sẽ phấn đấu cố gắng tốt hơn.

Vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm ko bao giờ phai mờ về 1 người thầy giản dị nhưng thân yêu. Tôi hứa hẹn sẽ phấn đấu học tập để biến thành công dân tốt, hữu ích cho quốc gia và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:

“Ngọc ko mài ko sáng, người ko học ko tài.”

Kể về thầy giáo – Mẫu 3

Cuối 5 học cách đây không lâu, em được nhận phần thưởng Học trò tuyệt vời. Thầy cô và bè bạn khen ngợi nhưng mà cũng chính những lời khen đó lại khiến cho em mắc cỡ hết sức. Chuyện là thế này:

Em vốn là học trò giỏi Toán. Bài rà soát nào em cũng đạt điểm 9, điểm 10. Mỗi lần thầy đề nghị xướng điểm, em giải đáp rất rành rẽ trước sự khâm phục của bè bạn trong lớp. 1 hôm, trong giờ ôn tập, em chủ quan ko học bài cũ. Theo thường lệ, thầy giáo gọi học trò lên bảng. Em đã có điểm rà soát mồm nên tin chắc là thầy sẽ chẳng gọi tới mình. Vì thế em thung dung ngồi ngắm trời qua khung cửa sổ và hình dung tới trận đá bóng chiều nay giữa đội lớp em với lớp 6B.

Nhưng 1 chuyện bất thần xảy ra. Thầy giáo đề nghị cả lớp lấy giấy ra làm bài. Biết làm sao hiện thời? Mọi lúc làm bài 1 tiết, thầy thường báo trước. Còn bữa nay, sao lại thế này? Đây đấy trong lớp nổi lên tiếng chào xáo thắc mắc của 1 số bạn. Em ngờ ngạc nhìn quanh 1 lượt. Bạn Hoa ngồi cạnh huých cùi tay vào sườn, nhắc nhở: Kìa, chép đề đi chứ!

Em có cảm giác là tiết rà soát như kéo dài bất tận. Em loay hoay viết rồi lại xóa. Vì mất tĩnh tâm nên đầu óc cứ rối tinh lên. Thời gian đã hết, em nộp bài nhưng lòng cứ thắc thỏm, lo lắng.

Tuần sau, thầy giáo trả bài. Như mọi lần, em nhận bài từ tay thầy để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, thấy bị điểm 3, tim em thắt lại. Em ko để cho người nào kịp nhận ra và cố giữ nét mặt mặc nhiên, vẻ mặt đó bưng bít bao lăm lúng túng trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Ăn nói làm sao với thầy, với bạn, với tía má hiện thời? Em quay cuồng lo nghĩ và đột nhiên nảy ra 1 ý…

Thầy giáo gọi điểm vào sổ. Tới tên em, em tĩnh tâm xướng béo: 8 ạ! Thầy gọi tiếp bạn khác. Em thở phào nhẹ nhàng và tự răn chắc thầy giáo sẽ chẳng chú ý vì có gần chục bài bị điểm kém mà lại!

Để xóa sạch mọi vết tích, tối hôm đó em làm lại bài rồi lấy bút đỏ ghi điểm 8 theo nét chữ của thầy. Ngày qua ngày, cứ nghĩ tới khi thầy giáo đề nghị xem lại bài nhưng em lạnh cả người. May sao, mọi chuyện rồi cũng trôi qua và tưởng chừng em đã quên bẵng chuyện đó.

Cuối 5, em đạt danh hiệu Học trò tuyệt vời. Những tràng vỗ tay, những lời khen ngợi thật tâm, vẻ ưng ý và kiêu hãnh của tía má… Tất cả những điều đó vô tình khơi dậy sự day dứt và mắc cỡ trong em. Em ko xứng đáng. Em muốn nói lên sự thực xấu xa đó nhưng mà ko đủ dũng cảm.

Thời gian đã đẩy lùi mọi chuyện vào quá khứ nhưng mà nỗi ăn năn vẫn còn nguyên đấy. Giờ em kể lại chuyện này nhưng lòng chưa hết day dứt. Mong thầy cô, tía má và các bạn tha thứ cho em. Em hứa hẹn ko bao giờ mắc lầm lỗi đấy nữa.

Kể 1 kỉ niệm về cô giáo của em

Kể về cô giáo – Mẫu 1

Trong suốt những 5 tháng học dưới mái trường kính yêu, người nhưng em kính mến nhất đấy là cô Thanh. Đấy là người đã mang đến cho em những tình cảm cao quý của 1 người cô giáo đối với học trò.

Em còn nhớ rõ, 5 em học lớp 2, ngày trước nhất cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền từ. Cô còn trẻ lắm, dáng cô dong dỏng, bé nhắn và rất đáng yêu. Cô rất thương mến học trò. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học trò nhưng mà rất nghiêm chỉnh trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào ko hiểu bài, cô quan tâm ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhõm nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, hữu ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không phải la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn ân cần đặc trưng để bạn đó văn minh hơn. Vì vậy chúng em người nào cũng yêu mến cô, xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.

Em còn nhớ có 1 hôm, lúc học xong tiết cuối bất chợt em bị sốt, người hot ran. Cô đã ko ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đấy em nghỉ học mấy ngày để phục hồi do bị sốt siêu vi. Dù ko đi học những bữa nào cô cũng tới thăm em và cắt cử các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em ko hiểu cô sẽ giảng lại tận tường. Bạn nào có tình cảnh gia đình gian truân cô cũng tương trợ, có lúc còn đóng tiền học phí dùm cho 1 bạn trong lớp có tình cảnh mồ côi 3 mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp người nào cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đấy là kết quả học tập thật giỏi của các em đấy!” Ngoài việc dạy tri thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kỹ năng múa hát.

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng mà em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em 1 tấm lòng nhân đức, dạy em biết cách mến thương và ân cần tới mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa hẹn với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, biến thành con ngoan, trò giỏi và 1 người hữu ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học trò chúng em noi theo.

Kể về cô giáo – Mẫu 2

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy lúc xưa”

Đấy chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề nhưng luôn được yêu mến, kính trọng. Tôi rất yêu quý các giáo viên của mình, nhưng mà người để lại cho tôi những ấn tượng thâm thúy nhất chính là cô Kim Anh – cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.

Cô có mái tóc rất dài, mượt nhưng, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô béo tròn, đen láy, hết sức cương nghị nhưng mà cũng ko kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tựu cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi lúc chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu xúc cảm để chuyển tải bài học tới với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, lúc thì dịu dàng, ấm áp, khi lại dí dỏm, vui mừng làm cho chúng tôi luôn vào bài học, quên cả thời kì. Tính cách cô hiền từ, cương trực, cô luôn nghiêm chỉnh với công tác của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng mà lúc đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học ko chỉ là 1 nghề, nhưng còn là 1 niềm say mê. Cô luôn sẵn sàng rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều lúc cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp nhận bài nhanh nhất. Dù cô đã là 1 thầy cô giáo nhưng mà cô vẫn học, đấy là thị hiếu của cô. Cô luôn thức tới 3, 4 giờ sáng mới đi ngủ vì sau lúc soạn giáo án, cô lại tiếp diễn học bài. “Học như 1 con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là lúc cô đi tham quan với lớp chúng tôi. Khi đó, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô trình bày sự lo âu, phấp phỏng ko yên. Sau đấy, chúng tôi mới vỡ vạc, ra là hôm đó, cô có bài thi môn triết học nhưng mà cô đã nghỉ thi để đi cộng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì ko hay với chúng tôi, cô sẽ ăn năn cả đời.

1 kỉ niệm đáng nhớ khác là lúc tôi học hè. Khi đó, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất 2 tuần. Tôi bước vào lớp với tâm cảnh lo âu. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Khi đấy tôi thấy mình nhẹ nhàng, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò kiến thức qua sông”. Đấy cũng là nghề nhưng tôi mơ ước sau này lúc trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc đến cô rằng: “Con chúc cô luôn khỏe mạnh! Con yêu cô nhiều lắm!”

Kể về cô giáo – Mẫu 3

Trong cuộc sống mỗi người người nào cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần 4 5 cắp sách tới trường em cũng có bao lăm kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có nhẽ là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm 5 em học lớp 3.

Gia đình em vốn ko mấy sung túc, nhà lại đông anh em. Thầy u em không hề người lao động nhân viên nhưng chỉ quanh 5 làm đồng và làm công nên cuộc sống khó nhọc và đủ ăn là may mắn rồi. Em là anh cả trong gia đình, sau em còn có 3 người em bé nữa. 5 em học lớp 3, đấy cũng là khoảng thời gian lao khăn nhất, bố em mắc bệnh nan y khó chữa, gia đình đã bán của nả, vay mượn khắp nơi để chữa chạy, em đã quyết định nghỉ học vì tới kỳ nộp tiền học nhưng gia đình ko có.

Cô giáo chủ nhiệm em khi đấy tên Lan. Cô Lan là 1 cô giáo hiền từ, yêu nghề và rất ân cần tới đời sống cũng như học tập của học trò chúng em. Hai ngày liền ko thấy em đến lớp, cô đã hỏi thăm bè bạn và tìm tới nhà em để thăm hỏi. Cô đã cổ vũ gia đình rất nhiều và mong muốn em tiếp diễn tới lớp. Cô nói em là 1 học trò giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có 1 ngày mai tốt đẹp và có dịp để tương trợ gia đình. Khi đấy em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất mực nghỉ học. Rồi 1 tuần trôi qua cô lại đến nhà cổ vũ. Cô nói đã công bố trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để phê chuẩn cho em được đi học nhưng không hề đóng học phí. Em vui tươi lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn 1 tuần nghỉ học em lại được tiếp diễn đến trường. Con đường đến trường hình như đẹp hơn mỗi ngày. Em thung thăng bước đi với niềm hoan hỉ hết sức. Mỗi ngày sau buổi học, cô Lan lại giành thêm thời kì để giảng lại cho em những bài cũ nhưng em nghỉ tuần trước đấy. Cô quan tâm , niềm nở giảng dạy để em ko bị mất tri thức. Cuối 5 đấy em đạt danh hiệu học trò giỏi toàn diện và danh hiệu học trò nghèo vượt khó. Em rất cảm động và hạnh phúc về những gì cô Lan đã dành cho em.

Đấy là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có nhẽ sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với 1 lòng hàm ơn thâm thúy. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa hẹn học tập tốt để biến thành 1 người thầy cô giáo giỏi giang và tận tụy với nghề như cô.

Kể về cô giáo – Mẫu 4

Trong cuộc đời của mỗi người, ta sẽ gặp những người nhưng có nhẽ ta chẳng thể nào quên, để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng ta. Tôi cũng vậy, tôi có 1 người thầy cô giáo luôn còn đó trong trái tim tôi, cô giáo chủ nhiệm của tôi.

Cô giáo tôi 5 nay đã ngoài 4 mươi tuổi, là 1 nhà giáo luôn tận tình và hết mình với nghề. Cô ko cao lắm, dáng người cô hơi gầy. Cô có làn da hơi nâu sạm nhưng khỏe khoắn. Mái tóc cô đen óng, mượt nhưng, dài tới ngang gáy, ôm lấy gương mặt trái xoan, hợp lý. Đôi mắt cô sáng ngời như vầng sao, ẩn hiện sau làn mi cong, đen láy. Nơi khóe mắt cô đã dần hiện ra những nếp nhăn bé, phải chăng đấy là tín hiệu của những 5 tháng cô hiến dâng hết mình cho nghề, cho học trò thân thương của mình. Đôi môi mỏng, khi nào cũng nở nụ cười gần gũi với học sinh, với mọi người bao quanh. Mỗi lúc cô cười, sau làn môi lại là hàm răng trắng đều như sứ, cùng đôi má lúm đồng xu bé ẩn hiện nơi cánh môi, khiến cô càng duyên dáng, thân cận với học trò.

Cô ăn mặc ko quá cầu kỳ, ngày ngày tới lớp, cô chỉ mặc áo sơ mi, quần âu giản dị, thỉnh thoảng vào dịp lễ, cô mới diện những bộ váy, áo dài đặc sắc. Nhưng dù cô mặc y phục gì, trong mắt tôi, cô vẫn luôn rạng ngời, dễ nhìn. Cô có giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Mỗi lúc giảng bài, giọng nói cô như hấp dẫn chúng tôi để ý, đắm chìm vào trong từng bài giảng.

Cô ít lúc trách mắng học trò bao giờ nhưng thường chỉ nhắc nhở nhẹ nhõm. Mỗi lúc phải nặng lời với học sinh, đôi mắt cô thường buồn bực, giọng nói cô đầy u sầu, có nhẽ cô cũng đau lòng lắm, những khi tương tự, chúng tôi thường cảm thấy có lỗi với cô và thương cô nhiều lắm. Cô luôn ko quản thời kì, khó nhọc để truyền đạt tri thức cho chúng tôi, chỗ nào ko hiểu hay có bài tập nào khó, cô đều chuẩn bị chỉ dẫn cho chúng tôi cách làm bài. Có nhẽ, niềm hạnh phúc của cô chính là được nhìn lũ học sinh ngây thơ ngày 1 trưởng thành, tiếp nhận được kiến thức. Với cô phải chăng tương tự là quá đủ.

Cứ mỗi chuyến đò qua sông, người lái đò lại quay quay về, tiếp diễn những chuyến hành trình đưa đò với những hành khách khác của mình. Cũng giống như cô giáo tôi vậy, cô đã đưa bao lứa học sinh qua sông, chấm dứt nhiệm vụ, trọng trách của 1 nhà giáo. Tôi rất yêu mến cô giáo của tôi. Tôi sẽ luôn phấn đấu học tập thật tốt để khiến cô có thể kiêu hãnh.

Kể về cô giáo – Mẫu 5

Trong mấy 5 đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân thương. Nhưng kỉ niệm nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ quên đấy là kỉ niệm hồi lớp 1, lúc em tập viết và cô giáo đã nhiệt tình cầm tay tôi viết từng nét.

Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp 1 với tất cả sự hào hứng. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc 1 lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là 1 hành trình gieo neo. Em thuận tay trái, từ bé mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ lúc nào ko có người nào nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo trước nhất của em tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh đẹp và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì 2, chúng tôi tập viết chữ bé, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần . Trong giờ chính tả hôm đấy, cô chép những dòng chữ tròn trĩnh lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô chẳng chú ý, em lại đổi tay để viết.

Tới cuối buổi học, cô Ngọc trả vở chính tả cho chúng em. Cô mở đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc đến em: “Bạn Gia Bảo bữa nay viết có văn minh. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên 1 điều.” Em hốt hoảng cúi mặt xuống. Trong tà áo dài tha thướt, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn lúc viết, tay chúng ta cầm bút thế nào ko?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học ngày bữa nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn.” 1 vài bạn cất tiếng chê cười bai. Nghe thấy vậy, gương mặt em hot bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy bữa nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhõm nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn giận dữ của 1 cậu đàn ông hiếu thắng.

Từ đấy, em kiên định rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ hết sức sạch đẹp. Dù hiện thời, em ko còn được học cô nữa, nhưng mà những bài học lí thú hay lời dạy quan tâm của cô vẫn còn in đậm trong tâm não em.

.


Thông tin thêm về Tập làm văn lớp 5: Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em (Dàn ý + 8 mẫu)

Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em mang đến dàn ý cụ thể, cùng 8 bài văn mẫu, giúp các em học trò lớp 5 có thêm nhiều vốn từ để kể chuyện hay hơn, sinh động hơn. Nhờ đấy, sẽ càng ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5.

Với 8 bài kể về kỉ niệm với thầy giáo, cô giáo của em trong bài viết dưới đây còn giúp các em củng cố kĩ năng kể chuyện, sẵn sàng thật tốt cho tiết học Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự tuần 27 – Tiếng Việt lớp 5 tập 2 trang 93. Ngoài ra, có thể tham khảo thêm bài Kể 1 câu chuyện về truyền thống tôn sư trọng đạo.
Đề bài: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em, qua đấy trình bày lòng hàm ơn của em với thầy cô – Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự, SGK Tiếng Việt 5 tập 2 trang 93.
Dàn ý Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của em
I. Mở bài

Giới thiệu về ngày đi học trước nhất đáng ghi nhớ.
Xúc cảm, ấn tượng chung

II. Thân bài
1. Chuẩn bị đến trường

Cảnh sắc tự nhiên, tâm cảnh (mô tả cảnh và mô tả nội tâm)
Chuẩn bị tới trường: Bút thước, sách vở, các đồ dùng khác
Trên đường đi đến trường: Cảnh vật, tâm cảnh, bè bạn

2. Đến trường

Cảnh ngôi trường: Cổng trường, sân trường, ko khí nô nức, đông vui
Lớp học: Phòng học mới, cô giáo, bè bạn, đồ dùng trong lớp.
Tâm cảnh, xúc cảm trước những điều mới lạ.

3. Sự việc gây ấn tượng

Cô giáo, 1 vài bạn trong lớp
Sự việc hoặc người bạn cùng bàn đáng ghi nhớ.
Bài học trước nhất

III. Kết bài

Ý nghĩa của trường lớp đối với tuổi thơ.
Ấn tượng, xúc cảm thâm thúy của bản thân, lời tự hứa hẹn

Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo của em
Kể về thầy giáo – Mẫu 1
Nếu có người nào hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt 5 5 học tiểu học của em là người nào?” Thì em sẽ ko ngại ngần nhưng giải đáp ngay: “Đấy là thầy Nha”. Người thầy giáo đã nhiệt tình bảo ban em 5 lớp 1. Và với em đấy cũng là người cha thứ 2 của mình.
Dù rằng bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm thâm thúy 5 em còn học lớp 1C của thầy thì chẳng thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa độc nhất vô nhị viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dầu thầy hết dạ bảo ban nhưng các ngón tay của em cứ nhất thiết ko chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và khi nào cũng lệch lạc như bị người nào nện 1 cây gậy vào. Đấy vậy nhưng bàn tay trái tuy ko có người nào bảo ban cả cơ mà viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. 1 hôm, lúc đến giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em khi đó lúc thấy thầy ra ngoài lớp nghe dế yêu. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vã đổi sang viết tay trái. Tới cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em bồn chồn đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:
– Bữa nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự văn minh vượt trội đó.
Rồi thầy quay xuống lớp kêu béo:
– Để mừng sự văn minh của bạn, các em cho 1 tràng pháo tay nào!
Nhìn sự mừng rỡ ko 1 chút nghi ngại trong đôi mắt thầy nhưng trong lòng em thấy hổ hang hết sức. Tối hôm đấy, em trăn trở ko ngủ. Tới sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thực với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em ko đủ dũng cảm để nói ra sự thực với tất cả các bạn và thầy. Mãi tới khi tan trường, lúc các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:
– Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.
Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:
– Thăng em, em có chuyện gì thế?
Nghe thầy hỏi, mặc dầu đã sẵn sàng kĩ cho giờ khắc này nhưng mà em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ngắc ngứ mãi, em mới nói được 1 câu:
– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày bữa qua em…
– Chuyện ngày bữa qua nó làm sao?
Em bật khóc:
– Thưa thầy, bữa qua em đã nói điêu thầy. Bài tập viết đấy không hề do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy nhưng đấy là thành tựu của … bàn tay trái ạ.
Nghe em nói, gương mặt thầy lộ vẻ buồn chán và hơi bức xúc, nhưng mà chỉ 1 lát sau, gương mặt đó là trở về vẻ hiền lành. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:
– Nín đi, đàn ông nhưng khóc nhè thì xấu lắm đó. Chuyện lỗi lầm người nào chẳng có 1 lần mắc phải. Nhưng quan trọng là người đấy có biết nhận lỗi như em hay ko? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ dở, nhưng mà lần sau ko được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.
Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa hẹn với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm túc để ko phụ lòng thầy.
Bấy giờ, lúc đã rời xa mái trường tiểu học kính yêu, thời kì có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo 5 tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em tới suốt cuộc đời.
Kể về thầy giáo – Mẫu 2
Trong tuổi thơ của mỗi người, người nào cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong sự ghi nhớ của chúng ta. Riêng tôi có 1 kỉ niệm nhưng tôi ko bao giờ quên, kỉ niệm thâm thúy về 1 người thầy đáng kính của tôi.
5 đó, lúc tôi còn học lớp 1, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nhiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp 1, ngưỡng cửa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.
Ngày trọng đại đó, ngày tôi ko bao giờ quên. Sau buổi lễ khai trường, tất cả các học trò đều bước vào lớp học của mình để học buổi học trước nhất và gặp mặt giáo viên chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời kì học tiểu học.
Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhảu và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã trung niên, tóc thầy cũng đã điểm bạc, gương mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục 5 long đong với học trò. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi yên lặng và thầy nói: Chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhõm, khiến cho những nghĩ suy trong đầu tôi về 1 người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.
Sau lúc ra mắt chúng tôi, thầy mở đầu dạy cho chúng tôi những bài học trước nhất nhưng cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ trước nhất, tôi nhìn thấy bàn tay thầy run run lúc viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham dự trận đánh tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đấy. Sau lúc viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ ko, 1 vài bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên ko thấy liền được thầy chỗ khác cho thích hợp. Trong buổi học thầy tới tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ ko hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của 1 vài bạn đã làm xôn xao khắp sân trường. Buổi học trước nhất đã hoàn thành tương tự đấy, thầy đã để lại cho tôi những nghĩ suy về 1 người thầy mẫu mực.
Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những trò chơi dân gian cộng với chúng tôi, nhìn gương mặt thầy khi đó thật dễ thương, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác gương mặt thầy rất giống gương mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất tính từ lúc tôi còn bé, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ tới ông, nhớ tới cảnh chơi đùa của 2 ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Khi đấy có 1 bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi lúc buồn hiện về, tôi bỗng khóc béo lên, ko sao có thể kềm chế được. Thì ra đấy chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy san sớt với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, thu được sự xoa dịu của thầy, tôi càng khóc béo hơn. Sau hôm đấy tôi cảm thấy được thầy ân cần nhiều hơn.
Vào 1 hôm, do tôi ko học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy ko ra chơi với các bạn như mọi lúc, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói: “Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng mà em là lớp trưởng nên phải kiểu mẫu cho các bạn noi theo…. thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy khi đấy nhưng trong lòng cảm thấy hối lỗi hết sức, ăn năn vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa hẹn sẽ phấn đấu cố gắng tốt hơn.
Vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm ko bao giờ phai mờ về 1 người thầy giản dị nhưng thân yêu. Tôi hứa hẹn sẽ phấn đấu học tập để biến thành công dân tốt, hữu ích cho quốc gia và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:
“Ngọc ko mài ko sáng, người ko học ko tài.”
Kể về thầy giáo – Mẫu 3
Cuối 5 học cách đây không lâu, em được nhận phần thưởng Học trò tuyệt vời. Thầy cô và bè bạn khen ngợi nhưng mà cũng chính những lời khen đó lại khiến cho em mắc cỡ hết sức. Chuyện là thế này:
Em vốn là học trò giỏi Toán. Bài rà soát nào em cũng đạt điểm 9, điểm 10. Mỗi lần thầy đề nghị xướng điểm, em giải đáp rất rành rẽ trước sự khâm phục của bè bạn trong lớp. 1 hôm, trong giờ ôn tập, em chủ quan ko học bài cũ. Theo thường lệ, thầy giáo gọi học trò lên bảng. Em đã có điểm rà soát mồm nên tin chắc là thầy sẽ chẳng gọi tới mình. Vì thế em thung dung ngồi ngắm trời qua khung cửa sổ và hình dung tới trận đá bóng chiều nay giữa đội lớp em với lớp 6B.
Nhưng 1 chuyện bất thần xảy ra. Thầy giáo đề nghị cả lớp lấy giấy ra làm bài. Biết làm sao hiện thời? Mọi lúc làm bài 1 tiết, thầy thường báo trước. Còn bữa nay, sao lại thế này? Đây đấy trong lớp nổi lên tiếng chào xáo thắc mắc của 1 số bạn. Em ngờ ngạc nhìn quanh 1 lượt. Bạn Hoa ngồi cạnh huých cùi tay vào sườn, nhắc nhở: Kìa, chép đề đi chứ!
Em có cảm giác là tiết rà soát như kéo dài bất tận. Em loay hoay viết rồi lại xóa. Vì mất tĩnh tâm nên đầu óc cứ rối tinh lên. Thời gian đã hết, em nộp bài nhưng lòng cứ thắc thỏm, lo lắng.
Tuần sau, thầy giáo trả bài. Như mọi lần, em nhận bài từ tay thầy để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, thấy bị điểm 3, tim em thắt lại. Em ko để cho người nào kịp nhận ra và cố giữ nét mặt mặc nhiên, vẻ mặt đó bưng bít bao lăm lúng túng trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Ăn nói làm sao với thầy, với bạn, với tía má hiện thời? Em quay cuồng lo nghĩ và đột nhiên nảy ra 1 ý…
Thầy giáo gọi điểm vào sổ. Tới tên em, em tĩnh tâm xướng béo: 8 ạ! Thầy gọi tiếp bạn khác. Em thở phào nhẹ nhàng và tự răn chắc thầy giáo sẽ chẳng chú ý vì có gần chục bài bị điểm kém mà lại!
Để xóa sạch mọi vết tích, tối hôm đó em làm lại bài rồi lấy bút đỏ ghi điểm 8 theo nét chữ của thầy. Ngày qua ngày, cứ nghĩ tới khi thầy giáo đề nghị xem lại bài nhưng em lạnh cả người. May sao, mọi chuyện rồi cũng trôi qua và tưởng chừng em đã quên bẵng chuyện đó.
Cuối 5, em đạt danh hiệu Học trò tuyệt vời. Những tràng vỗ tay, những lời khen ngợi thật tâm, vẻ ưng ý và kiêu hãnh của tía má… Tất cả những điều đó vô tình khơi dậy sự day dứt và mắc cỡ trong em. Em ko xứng đáng. Em muốn nói lên sự thực xấu xa đó nhưng mà ko đủ dũng cảm.
Thời gian đã đẩy lùi mọi chuyện vào quá khứ nhưng mà nỗi ăn năn vẫn còn nguyên đấy. Giờ em kể lại chuyện này nhưng lòng chưa hết day dứt. Mong thầy cô, tía má và các bạn tha thứ cho em. Em hứa hẹn ko bao giờ mắc lầm lỗi đấy nữa.
Kể 1 kỉ niệm về cô giáo của em
Kể về cô giáo – Mẫu 1
Trong suốt những 5 tháng học dưới mái trường kính yêu, người nhưng em kính mến nhất đấy là cô Thanh. Đấy là người đã mang đến cho em những tình cảm cao quý của 1 người cô giáo đối với học trò.
Em còn nhớ rõ, 5 em học lớp 2, ngày trước nhất cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền từ. Cô còn trẻ lắm, dáng cô dong dỏng, bé nhắn và rất đáng yêu. Cô rất thương mến học trò. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học trò nhưng mà rất nghiêm chỉnh trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào ko hiểu bài, cô quan tâm ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhõm nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, hữu ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không phải la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn ân cần đặc trưng để bạn đó văn minh hơn. Vì vậy chúng em người nào cũng yêu mến cô, xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.
Em còn nhớ có 1 hôm, lúc học xong tiết cuối bất chợt em bị sốt, người hot ran. Cô đã ko ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đấy em nghỉ học mấy ngày để phục hồi do bị sốt siêu vi. Dù ko đi học những bữa nào cô cũng tới thăm em và cắt cử các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em ko hiểu cô sẽ giảng lại tận tường. Bạn nào có tình cảnh gia đình gian truân cô cũng tương trợ, có lúc còn đóng tiền học phí dùm cho 1 bạn trong lớp có tình cảnh mồ côi 3 mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp người nào cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đấy là kết quả học tập thật giỏi của các em đấy!” Ngoài việc dạy tri thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kỹ năng múa hát.
Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng mà em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em 1 tấm lòng nhân đức, dạy em biết cách mến thương và ân cần tới mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa hẹn với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, biến thành con ngoan, trò giỏi và 1 người hữu ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học trò chúng em noi theo.
Kể về cô giáo – Mẫu 2
“Ăn quả nhớ kẻ trồng câyCó danh có vọng nhớ thầy lúc xưa”
Đấy chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề nhưng luôn được yêu mến, kính trọng. Tôi rất yêu quý các giáo viên của mình, nhưng mà người để lại cho tôi những ấn tượng thâm thúy nhất chính là cô Kim Anh – cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt nhưng, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô béo tròn, đen láy, hết sức cương nghị nhưng mà cũng ko kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tựu cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi lúc chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu xúc cảm để chuyển tải bài học tới với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, lúc thì dịu dàng, ấm áp, khi lại dí dỏm, vui mừng làm cho chúng tôi luôn vào bài học, quên cả thời kì. Tính cách cô hiền từ, cương trực, cô luôn nghiêm chỉnh với công tác của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng mà lúc đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học ko chỉ là 1 nghề, nhưng còn là 1 niềm say mê. Cô luôn sẵn sàng rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều lúc cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp nhận bài nhanh nhất. Dù cô đã là 1 thầy cô giáo nhưng mà cô vẫn học, đấy là thị hiếu của cô. Cô luôn thức tới 3, 4 giờ sáng mới đi ngủ vì sau lúc soạn giáo án, cô lại tiếp diễn học bài. “Học như 1 con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là lúc cô đi tham quan với lớp chúng tôi. Khi đó, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô trình bày sự lo âu, phấp phỏng ko yên. Sau đấy, chúng tôi mới vỡ vạc, ra là hôm đó, cô có bài thi môn triết học nhưng mà cô đã nghỉ thi để đi cộng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì ko hay với chúng tôi, cô sẽ ăn năn cả đời.
1 kỉ niệm đáng nhớ khác là lúc tôi học hè. Khi đó, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất 2 tuần. Tôi bước vào lớp với tâm cảnh lo âu. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Khi đấy tôi thấy mình nhẹ nhàng, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò kiến thức qua sông”. Đấy cũng là nghề nhưng tôi mơ ước sau này lúc trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc đến cô rằng: “Con chúc cô luôn khỏe mạnh! Con yêu cô nhiều lắm!”
Kể về cô giáo – Mẫu 3
Trong cuộc sống mỗi người người nào cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần 4 5 cắp sách tới trường em cũng có bao lăm kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có nhẽ là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm 5 em học lớp 3.
Gia đình em vốn ko mấy sung túc, nhà lại đông anh em. Thầy u em không hề người lao động nhân viên nhưng chỉ quanh 5 làm đồng và làm công nên cuộc sống khó nhọc và đủ ăn là may mắn rồi. Em là anh cả trong gia đình, sau em còn có 3 người em bé nữa. 5 em học lớp 3, đấy cũng là khoảng thời gian lao khăn nhất, bố em mắc bệnh nan y khó chữa, gia đình đã bán của nả, vay mượn khắp nơi để chữa chạy, em đã quyết định nghỉ học vì tới kỳ nộp tiền học nhưng gia đình ko có.
Cô giáo chủ nhiệm em khi đấy tên Lan. Cô Lan là 1 cô giáo hiền từ, yêu nghề và rất ân cần tới đời sống cũng như học tập của học trò chúng em. Hai ngày liền ko thấy em đến lớp, cô đã hỏi thăm bè bạn và tìm tới nhà em để thăm hỏi. Cô đã cổ vũ gia đình rất nhiều và mong muốn em tiếp diễn tới lớp. Cô nói em là 1 học trò giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có 1 ngày mai tốt đẹp và có dịp để tương trợ gia đình. Khi đấy em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất mực nghỉ học. Rồi 1 tuần trôi qua cô lại đến nhà cổ vũ. Cô nói đã công bố trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để phê chuẩn cho em được đi học nhưng không hề đóng học phí. Em vui tươi lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn 1 tuần nghỉ học em lại được tiếp diễn đến trường. Con đường đến trường hình như đẹp hơn mỗi ngày. Em thung thăng bước đi với niềm hoan hỉ hết sức. Mỗi ngày sau buổi học, cô Lan lại giành thêm thời kì để giảng lại cho em những bài cũ nhưng em nghỉ tuần trước đấy. Cô quan tâm , niềm nở giảng dạy để em ko bị mất tri thức. Cuối 5 đấy em đạt danh hiệu học trò giỏi toàn diện và danh hiệu học trò nghèo vượt khó. Em rất cảm động và hạnh phúc về những gì cô Lan đã dành cho em.
Đấy là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có nhẽ sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với 1 lòng hàm ơn thâm thúy. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa hẹn học tập tốt để biến thành 1 người thầy cô giáo giỏi giang và tận tụy với nghề như cô.
Kể về cô giáo – Mẫu 4
Trong cuộc đời của mỗi người, ta sẽ gặp những người nhưng có nhẽ ta chẳng thể nào quên, để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng ta. Tôi cũng vậy, tôi có 1 người thầy cô giáo luôn còn đó trong trái tim tôi, cô giáo chủ nhiệm của tôi.
Cô giáo tôi 5 nay đã ngoài 4 mươi tuổi, là 1 nhà giáo luôn tận tình và hết mình với nghề. Cô ko cao lắm, dáng người cô hơi gầy. Cô có làn da hơi nâu sạm nhưng khỏe khoắn. Mái tóc cô đen óng, mượt nhưng, dài tới ngang gáy, ôm lấy gương mặt trái xoan, hợp lý. Đôi mắt cô sáng ngời như vầng sao, ẩn hiện sau làn mi cong, đen láy. Nơi khóe mắt cô đã dần hiện ra những nếp nhăn bé, phải chăng đấy là tín hiệu của những 5 tháng cô hiến dâng hết mình cho nghề, cho học trò thân thương của mình. Đôi môi mỏng, khi nào cũng nở nụ cười gần gũi với học sinh, với mọi người bao quanh. Mỗi lúc cô cười, sau làn môi lại là hàm răng trắng đều như sứ, cùng đôi má lúm đồng xu bé ẩn hiện nơi cánh môi, khiến cô càng duyên dáng, thân cận với học trò.
Cô ăn mặc ko quá cầu kỳ, ngày ngày tới lớp, cô chỉ mặc áo sơ mi, quần âu giản dị, thỉnh thoảng vào dịp lễ, cô mới diện những bộ váy, áo dài đặc sắc. Nhưng dù cô mặc y phục gì, trong mắt tôi, cô vẫn luôn rạng ngời, dễ nhìn. Cô có giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Mỗi lúc giảng bài, giọng nói cô như hấp dẫn chúng tôi để ý, đắm chìm vào trong từng bài giảng.
Cô ít lúc trách mắng học trò bao giờ nhưng thường chỉ nhắc nhở nhẹ nhõm. Mỗi lúc phải nặng lời với học sinh, đôi mắt cô thường buồn bực, giọng nói cô đầy u sầu, có nhẽ cô cũng đau lòng lắm, những khi tương tự, chúng tôi thường cảm thấy có lỗi với cô và thương cô nhiều lắm. Cô luôn ko quản thời kì, khó nhọc để truyền đạt tri thức cho chúng tôi, chỗ nào ko hiểu hay có bài tập nào khó, cô đều chuẩn bị chỉ dẫn cho chúng tôi cách làm bài. Có nhẽ, niềm hạnh phúc của cô chính là được nhìn lũ học sinh ngây thơ ngày 1 trưởng thành, tiếp nhận được kiến thức. Với cô phải chăng tương tự là quá đủ.
Cứ mỗi chuyến đò qua sông, người lái đò lại quay quay về, tiếp diễn những chuyến hành trình đưa đò với những hành khách khác của mình. Cũng giống như cô giáo tôi vậy, cô đã đưa bao lứa học sinh qua sông, chấm dứt nhiệm vụ, trọng trách của 1 nhà giáo. Tôi rất yêu mến cô giáo của tôi. Tôi sẽ luôn phấn đấu học tập thật tốt để khiến cô có thể kiêu hãnh.
Kể về cô giáo – Mẫu 5
Trong mấy 5 đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân thương. Nhưng kỉ niệm nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ quên đấy là kỉ niệm hồi lớp 1, lúc em tập viết và cô giáo đã nhiệt tình cầm tay tôi viết từng nét.
Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp 1 với tất cả sự hào hứng. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc 1 lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là 1 hành trình gieo neo. Em thuận tay trái, từ bé mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ lúc nào ko có người nào nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo trước nhất của em tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh đẹp và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì 2, chúng tôi tập viết chữ bé, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần . Trong giờ chính tả hôm đấy, cô chép những dòng chữ tròn trĩnh lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô chẳng chú ý, em lại đổi tay để viết.
Tới cuối buổi học, cô Ngọc trả vở chính tả cho chúng em. Cô mở đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc đến em: “Bạn Gia Bảo bữa nay viết có văn minh. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên 1 điều.” Em hốt hoảng cúi mặt xuống. Trong tà áo dài tha thướt, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn lúc viết, tay chúng ta cầm bút thế nào ko?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học ngày bữa nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn.” 1 vài bạn cất tiếng chê cười bai. Nghe thấy vậy, gương mặt em hot bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy bữa nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhõm nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn giận dữ của 1 cậu đàn ông hiếu thắng.
Từ đấy, em kiên định rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ hết sức sạch đẹp. Dù hiện thời, em ko còn được học cô nữa, nhưng mà những bài học lí thú hay lời dạy quan tâm của cô vẫn còn in đậm trong tâm não em.

TagsKể chuyện lớp 5 Tập làm văn Lớp 5

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Tập #làm #văn #lớp #Kể #1 #kỉ #niệm #về #thầy #giáo #hoặc #cô #giáo #của #Dàn #mẫu


  • Tổng hợp: Học Điện Tử Cơ Bản
  • #Tập #làm #văn #lớp #Kể #1 #kỉ #niệm #về #thầy #giáo #hoặc #cô #giáo #của #Dàn #mẫu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button